Lái ô tô đi ăn sáng, tôi ngỡ ngàng gặp chồng cũ bán bánh mì rong ở vỉa hè

07:37 18/09/2019 | sinh

Tôi và chồng cũ lấy nhau được gần 1 năm thì ly hôn vì tôi không thể chịu đựng nổi sự gia trưởng coi thường con dâu của mẹ chồng và chị chồng.

Lúc chưa cưới cũng nghĩ sẽ cố gắng là dâu hiền vợ thảo nhất định sẽ được nhà chồng yêu thương, ngờ đâu…

Mẹ chồng tôi có cửa hàng cho thuê 5 triệu/tháng, bà không phải tiêu gì nhiều nên cũng để dành được kha khá

Chị chồng tôi gần 40 rồi nhưng vẫn chưa lấy chồng. Sự thật là ế chả ai lấy. Nhưng gia đình chồng tôi lúc nào cũng bao biện là tại chị quá giỏi, không ai dám tán. Với lại: Nó còn lo sự nghiệp nên chưa thích lấy chồng.

Chị ấy có bằng Thạc sỹ, đi làm lương cao, biết tiếng Anh và tiếng Nhật, tuy nhiên tích cách thì không ai có thể chấp nhận nổi. Tuy giỏi vậy nhưng chị từng bị một công ty bên Hàn cho nghỉ việc vì cái tôi quá cao, không coi ai ra gì.

Đặc biệt chị ấy chuyên có kiểu coi thường người khác: người nghèo, người tỉnh lẻ hay nhà quê gì đó là chị góp hết vào thể loại bọn “ất ơ cám lợn”: Bọn văn hóa lùn, tinh ăn mù làm không đáng để bàn.

Trước đó chị ấy và mẹ chồng tôi cũng từng cấm cản chuyện tình yêu của 2 đứa vì chê tôi gái quê, tồ, lại ít học: “Con gái mà có mỗi cái bằng Đại học thì làm gì được lại còn nhà quê một cục nữa chứ”

Lẽ ra ngày đó tôi luôn bỏ ngay rồi, nhưng vẫn luyến tiếc tình yêu nên nói nhưng không là.

Loading...

Tôi quyết lấy để rồi gần 1 năm sau cưới không thể chịu nổi nữa tôi đành ly hôn về ăn bám bên ngoại.

Thời gian đau khổ đó tôi được bố mẹ đẻ động viên giúp đỡ rất nhiều cả về tinh thần và vật chất. Chị gái tôi thương em nên cũng giúp đỡ vốn để tôi làm ăn: Có công việc, có tiền rồi mới hạnh phúc mà quên đi thằng chồng đểu.

Rất may mắn từ lúc ly hôn tới nay đã gần 4 năm rồi, hiện tại tôi đã mua được chung cư và xe ô tô, sống cuộc đời vui vẻ an nhiên. Tôi vẫn chưa có ý định sẽ lấy chồng lại vì bài học quá khứ làm tôi thấy sợ hãi lắm.

Vừa rồi trong lúc đi ăn sáng với bạn, bỗng tôi thấy dáng ai giống chồng cũ, anh đang đứng bán bánh mì ở vỉa hè. Lại gần chút nữa tôi xác nhận đúng là anh. Lâu nay không gặp nhìn anh già và gầy đi nhiều.

“Kìa, chồng cũ đại gia kìa, xuống chào anh ấy 1 câu đi xem còn nhớ mặt nhau nữa không? Xuống mua ủng hộ anh ấy vài cái mì cũng được, ăn được thì ăn không đưa tao cầm về cho con Lu ở nhà nó ăn giúp”

“Mày đừng có đùa, tao không xuống đâu”.

Tôi về cứ suy nghĩ mãi, không hiểu vì lý do gì mà mới có vài năm anh đã thành ra tàn tạ như vậy?. Tôi đang nghĩ ngày gần nhất sẽ hẹn anh 1 buổi café để nói chuyện nhưng nghĩ đến những gì gia đình anh đã gây ra lại khiến tôi căm phẫn vô cùng.

Theo:webtretho.com


Loading...

Bài viết cùng chuyên mục